Xé lòng “rốn bệnh” Cầu Sơn
Trong xóm nghèo chưa đầy 100 hộ dân này mà có gần 20 chục người mắc bệnh câm, điếc, tâm thần; còn chứng bệnh sỏi thận thì không đếm hết. Cứ mỗi năm trôi qua, danh sách những người bị chết dù tuổi đời còn rất trẻ ở xóm nghèo này lại được nối dài thêm.
Căn nhà tre nứa tạm bợ của đôi vợ chồng ông Liệu, bà Mai, xóm Cầu Sơn, xã Thượng Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh trống trơ, bao phủ xung quanh là cỏ dại. Chứng kiến 3 đứa con bệnh tật, nheo nhóc, cười ngơ ngác đứng trong góc nhà, một đồng nghiệp của chúng tôi đã phải thốt lên, có nỗi khổ nào hơn thế nữa!
Ở độ tuổi ngoài 30 nhưng người con cả Trần Thị Xuân (sinh năm 1973) trông ngây ngô, khờ dại, nhếch nhác trong bộ đồ rách rưới, đầu tóc xõa kín mặt. Thi thoảng chị lại dơ cánh tay lên gào thét rồi cười nói một mình.
Người con thứ 2, chị Trần Thị Thìn (sinh năm 1976) người gầy khô, chân tay khẳng khiu, yếu ớt, nằm co giật bất động trên giường. Người con út Trần Thị Phương (sinh năm 1983) cũng chẳng khá hơn. Phương ngơ ngác nhìn mọi người rồi vù một mạch ra sau vườn đùa dỡn với cỏ cây.
Bà Mai gầy còm, khuôn mặt nhăn nheo ứa nước mắt nhìn con. “Lúc trước chúng đều khỏe mạnh, học được, nhưng đến chừng lớp 8 thì cả 3 đứa đều mang bệnh hiểm nghèo, đứa bị điên, đứa câm điếc. Tui đau như xé lòng mà chẳng biết mần răng”, bà Mai thốt lên trước tai họa của gia đình. Thương con đôi vợ chồng nghèo đã gắng tìm thuốc, tìm thầy chữa trị. Gia đình bà cũng đã bán đi những thứ đáng bát gạo đồng tiền trong nhà nhưng thời gian trôi, sức lực giảm sút mà bệnh của con chẳng tiến triển gì. Cuộc sống của 3 đứa con rồi chẳng biết sẽ ra sao khi nay mai vợ chồng bà Mai ốm yếu?
Cùng chung cảnh ngộ là gia đình ông La Văn Tam. Gần 20 năm nay đứa con trai La Văn Sơn (SN 1960) bị bệnh tâm thần phải nhốt biệt lập trong cũi sắt gần. Anh Sơn trước đây là một thanh niên đàn hay, hát giỏi, học xong 12 rồi đi bộ đội tại Biên Hòa – Đồng Nai. 5 năm hoàn thành nhiệm vụ, Sơn trở về quê sinh sống. Hạnh phúc chưa được bao lâu thì mấy năm sau Sơn phát bệnh tâm thần. Ông Tam đã đưa con đi chữa trị khắp nơi nhưng bệnh mỗi ngày mỗi nặng, chữa không được. Để tránh gây tai họa cho người khác, buộc phải nhốt Sơn trong cũi sắt không cho ra ngoài. Mười mấy năm Sơn ăn, ngủ, vệ sinh trong căn chòi giam đó!
Chị La Thị Quyết, chị gái duy nhất còn lại nuôi em trai La Văn Sơn cho biết: “Nhà tui, dòng họ trước kia đến giờ có ai bị thế này mô, từ khi về đây sống nó mới bị thế này, đưa đi chữa khắp nơi rồi cũng không khỏi”.
Lâm vào hoàn cảnh thương tâm này còn có nhiều gia đình khác như ông La Cẩm, ông Võ Đình Tuấn… đều có con bị câm điếc nặng không thể tự lo được cho bản thân. Không những gia đình có con bị bệnh (câm điếc) mà cả những gia đình khác cũng đang hoang mang về các căn bệnh ung thư quái ác. Nhiều người đã chết vì bệnh ung thư: Ông Nguyễn Quang Hậu (60 tuổi) anh Lê Văn Đức (40 tuổi)… chết do ung thư phổi; anh Võ Đình Lục chết vì ung thư gan…
“Đây là xóm có số lượng người mắc căn bệnh quái ác nhiều nhất trong vùng. Trong bán kính chừng 300m mà có 11 người bị câm điếc hoàn toàn. Những người mắc căn bệnh trước lúc sinh ra đều khỏe mạnh bình thường. Lớn lên độ tuổi 15, 16 thì bắt đầu câm, điếc, phát bệnh tâm thần. Nhiều cháu bị chết, lại có cháu phát điên rồi bỏ đi đâu mất tích không tìm ra được”, ông Nguyễn Huy Quang – Bí thư chi bộ xóm, nhẩm tính với chúng tôi.
Không muốn tai họa bệnh tật tiếp tục hoành hành cướp đi mạng sống của con cháu trong làng, người dân Cầu Sơn đã chung sức, thay nhau tìm đến bất cứ địa chỉ nào có thầy, có thuốc cứu chữa. Nhưng hạnh phúc vẫn chưa một lần mỉm cười với họ. Vòng xoáy bệnh tật vẫn cứ tiếp diễn trong nỗi bất lực của người dân. Trong nỗi tuyệt vọng đó đã sinh ra nhiều câu chuyện chạy chữa cho người thân được đồn thổi mang tính chất mê tín dị đoan. Có gia đình chạy chữa mãi không cứu được con, đành kiếm thầy lang giải cứu. Không ít gia đình nghi ngờ trong làng có ma thuốc độc, ma làng nên âm thầm cúng điếu suốt 3 ngày 3 đêm mà bệnh tật của con vẫn không hề thuyên giảm.
Bệnh không chữa được, lại không biết rõ nguyên nhân nên dân trong vùng rất đỗi hoang mang, lo lắng. Nhiều người dân nghi căn bệnh lạ là do nguồn nước ở đây bị nhiễm hóa chất từ các kho vũ khí từ thời chiến tranh. Bởi chưa có nơi nào như ở Cầu Sơn, nước giếng múc lên nhiều nơi váng nhờn, nước có mùi khét lẹt. Nhiều người muốn xây nương vườn, nhà cửa cũng không giám đào xới vì sợ bom bi, lựu đạn.
Biết là thế, nhưng nhiều đơn thư phản ánh lên chính quyền, cơ quan chức năng với mong muốn tìm nguyên nhân căn bệnh lạ nhưng đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Bệnh tật, chết chóc và nỗi lo lắng của người dân Cầu Sơn vẫn tiếp diễn theo tháng ngày...
(Theo Dân trí)
Nhận xét
Đăng nhận xét