Đừng hỏi Mỹ có thể bao vây Trung Quốc không, hãy hỏi Trung Quốc có thể bao vây Mỹ không

Nguồn: Antiwar.com
Nguồn dịch: Hiệp Sĩ Cưỡi Lừa
“Mỹ có thể bao vây Trung Quốc không?”, đó là câu hỏi thường xuyên được đặt ra ở Phương Tây. Nhưng với những cuộc chiến tranh và tấn công bất tận của Mỹ vào các quốc gia đang phát triển trên thế giới, câu hỏi nên được đổi lại thành “Trung Quốc có thể bao vây Mỹ không?”. Hay ít nhất là Trung Quốc có thể kiềm chế Mỹ để không gây tổn hại nhiều hơn cho khu vực Đông Á và các nước khác trong thế giới đang phát triển?
Tuần trước Obama tới Bắc Kinh dự hội nghị thượng đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC) trong vai trò đại diện của Phương Tây và đại dự án có tuổi đời hàng thế kỷ của họ ở Đông Án. Đó là dự án gì? Lịch sử cho chúng ta biết rằng Phương Tây cùng với các nhà truyền giáo và binh lính của họ, những người tiền nhiệm của Obama, đã dìm khu vực này trong đau khổ và bể máu. Một danh sách ngắn và chưa đầy đủ gồm có: Chiến Tranh Thuốc Phiện ở Trung Quốc, chiến tranh ở Philippine, ném bom nguyên tử xuống Nhật Bản, chiến tranh Việt Nam và Triều Tiên, ném bom tàn phá Lào và Campuchia, đảo chính đẫm máu của CIA ở Indonesia, tấn công quân sự vào phong trào lật đổ chế độ độc tài Park ở Hàn Quốc.
Phác thảo lịch sử ngắn ấy chỉ đơn thuần kể lại các đóng góp của Anh-Mỹ vào sự hãm hiếp Đông Á của Châu Âu. Hàng thế kỷ qua, bất cứ cường quốc Tây Âu với một nhúm kỹ thuật quân sự vượt trội nào cũng đều đến cướp bóc Tây Thái Bình Dương.
Obama tới Đông Á về cơ bản để nói: “Chúng tao vẫn chưa xong việc. Quốc Gia Không Thể Thiếu phải thống trị ở mọi nơi. Chúng tao rời đi khi người Việt Nam làm nhục và đá đít chúng tao ra khỏi khu vực. Nhưng chúng tao đang quay trở lại. Chúng tao đang xoay trục.”
Thậm chí trước khi Obama rời Hoa Kỳ, “sự xoay trục” của ông ta sang Tây Thái Bình Dương đã thất bại nặng nề, bởi Hoa Kỳ đang sa lầy đến tận lỗ mũi ở đầm lầy Trung Đông do sự vận động hành lang của Israel, và bởi vì Hoa Kỳ đã đẩy Nga vào vòng tay của Trung Quốc với việc dàn xếp cuộc đảo chính của phát xít ở Ukraina. Theo đúng bản chất, trước khi trèo lên khoang chiếc máy bay 747 để tới Bắc Kinh, Obama không thể cưỡng lại việc tự nhấn mình sâu hơn chút nữa vào vũng lầy ở Trung Đông bằng cách gửi 1500 lính bộ binh nữa tới vùng đất giết chóc Iraq.
Ngay trước hội nghị APEC, liên kết Nga-Trung trở nên sống động khi tổng thống Putin và Tập thông qua một thỏa thuận về đường ống dẫn dầu chủ chốt, thứ sẽ đưa vào Trung Quốc nguồn cung khí đốt tự nhiên mà Hoa Kỳ đã lấy đi khỏi Châu Âu với cuộc đảo chính ở Kiev. Đường ống này được gọi là đường ống Phương Tây hay Altai, và là đường ống thứ hai từ Nga tới Trung Quốc. Thỏa thuận về đường ống đầu tiên đã được thông qua vào tháng năm mới đây và được đài báo nói tới rất nhiều. Tuyến đường bộ này cung cấp cho Trung Quốc nguồn dầu dồi dào mà hải quân Hoa Kỳ không thể ngăn chặn trên biển được. Điều đó gia tăng an ninh cho Trung Quốc, giúp họ đối mặt với sự xoay trục. Do đó, thỏa thuận này vượt xa tính biểu tượng. Lực lượng hải quân khổng lồ của Hoa Kỳ trở nên ít có ích hơn với mục tiêu thống trị của họ, mặc dù điều đó không làm giảm gánh nặng cho những người dân đóng thuế ở Mỹ chút nào.
Nhận xét
Đăng nhận xét